Home Làm Mẹ Cô bé giỏi tiếng anh và Hành trình chinh phục đỉnh cao

Cô bé giỏi tiếng anh và Hành trình chinh phục đỉnh cao

37

Hành trình chinh phục của cô bé giỏi tiếng Anh Phạm Hương Mai (9 tuổi) “bắn” tiếng Anh làu làu trên sóng truyền hình khiến xóm nhỏ ở xã Sơn Hà (Nho Quan, Ninh Bình) xôn xao bàn tán.

Nhiều người nghĩ chắc hẳn cô bé sống ở thành phố, được dạy tiếng Anh từ nhỏ. Thế nhưng khi bé Mai tiết lộ sự thật, ai nấy đều bất ngờ vì hóa ra bé đều tự học ở nhà và trên Youtube. Bạn đồng hành với bé chính là mẹ, một người nông dân chân lấm tay bùn, một chữ tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết. 2 năm qua là hành trình bền bỉ của hai mẹ con cùng bắt tay chinh phục một ngôn ngữ mới.

Bé Mai hiện sống cùng mẹ, chị Thu Hương, 36 tuổi và bà ngoại ngoài 60 tuổi trong căn nhà vỏn vẹn 27m2 tại thôn Trung Thanh, xã Sơn Hà, huyện Nho Quan. Hàng ngày, mẹ bé ra đồng cấy lúa, rồi về nhà tranh thủ bán mấy chai dầu, túi muối, vài gói bim bim… kiếm thêm. Thu nhập mỗi tháng chỉ 2 triệu đồng nhưng người mẹ đơn thân, một mình nuôi con từ khi con mới 10 tháng tuổi, dồn tất cả những gì mình có cho con ăn học.

“Tôi mới chỉ hoàn thành chương trình học phổ thông, thi đại học 3 lần không đỗ nên ở nhà làm ruộng. Không được học hành như người ta, nhưng tôi hiểu ngoại ngữ đóng vai trò quan trọng thế nào trong thời đại này. Ngay khi con học xong lớp một, tôi đã tìm lớp cho con học tiếng Anh”, chị Hương kể lại.

Nghĩ là làm, chị xin cho con đi học tiếng Anh cách nhà 10 km. Cô giáo không nhận vì chỉ nhận các bạn từ lớp 3. Chị Hương thuyết phục, xin cô cho con đến ngồi nghe cho quen tai, với hy vọng con học được bao nhiêu thì học. Thế là cứ tuần 2 buổi, chị lại chở con đến lớp. Thế nhưng được vài tháng, chị thấy con không tiến bộ gì, vì ở lớp cô chỉ dạy ngữ pháp, ít dạy nghe nói nên cho con nghỉ.

co-be-gioi-tieng-anh

Bé Hương Mai đang làm hướng dẫn viên du lịch

Khi con ở nhà, chị thường xuyên mở tiếng Anh cho con nghe, kể cả khi đánh răng, ăn sáng… “Tôi nhớ mãi các mẹ chia sẻ nhau, muốn con giỏi tiếng Anh thì phải cho con ‘tắm’ trong ngôn ngữ này. Thế nên, suốt mấy năm qua, nhà tôi hầu như không xem tivi mà chỉ bật tiếng Anh để con nghe quen tai”, chị Hương kể.

Không nản chí, chị tiếp tục lên mạng tìm cách học tiếng Anh cho con và rút ra rằng phương pháp chị đang hướng con đi là chưa chính xác. Nếu chỉ nghe, mà không viết được chữ nào, ngay cả những từ đơn giản nhất thì không ổn. Chị mày mò, tìm hiểu phương pháp của những bà mẹ dạy con tiếng Anh thành công khác. Và thế là cứ mỗi buổi tối, chị lại kỳ cạch gõ gõ, tìm kiếm trên chiếc máy tính mua được từ số tiền gom góp vài năm để tìm giáo án thích hợp nhất cho con.

Không chỉ cho con nghe, chị Hương muốn con sẽ học từ vựng và học phát âm. “Đầu tiên tôi vào Google, gõ các từ khóa như ‘số đếm tiếng Anh’; ‘các con vật’, ‘đồ dùng trong nhà’… trong tiếng Anh. Sau đó cho vào phần Google dịch để nghe họ phát âm và cùng con đọc theo”, chị Hương kể lại. Chị chia sẻ trẻ con thuộc rất nhanh nhưng quên cũng chóng, nếu không nhắc lại thường xuyên. Chính vì vậy, để duy trì vốn từ vựng của con, chị thường xuyên hỏi con mọi thứ.

Để tạo động lực và muốn cho con học bài bản hơn, chị Hương quyết định mua một tài khoản học tiếng Anh online trên mạng để con học. Ở đó, bé Mai có thể học từ dễ đến khó, nghe, nói, đọc, làm quiz. Cứ như thế, hai mẹ con cùng nhau học, không bỏ lỡ ngày nào… Bé Mai rất hứng thú và ngày càng yêu thích học ngoại ngữ.

Vốn từ của bé Mai ngày càng nhiều lên, những giải thưởng tiếng Anh cũng liên tiếp đến với bé. Năm lớp 3, Hương Mai đạt được 8 giải tỉnh và huyện. Năm ngoái, khi thử sức thi vượt lớp chương trình IOE (thi tiếng Anh qua mạng), cô bé đã lọt vào vòng quốc gia cả lớp 3, 4, 5 và được giải Nhất tỉnh Ninh Bình lớp 5.

Có được những kết quả đáng khích lệ nhưng điều chị Hương băn khoăn đó là không có cơ hội cho con thực hành để rèn khả năng nói, phát âm. Cho đến mùa hè năm nay, khi có 2 người bạn nước ngoài đi qua nhà, chị Hương không ngại ngần mời họ vào chơi và bày tỏ nhã ý muốn mời họ cùng đi tham quan chùa Bái Đính. Chị rất vui khi bé Hương Mai thể hiện khả năng giao tiếp rất tốt với họ.

Bé Mai xuất hiện trong chương trình truyền hình.

Từ hôm đó, người mẹ 36 tuổi tìm hiểu nhiều thông tin về thắng cảnh quê mình, ghi lại bằng tiếng Việt rồi nói con dịch ra tiếng Anh, bắt đầu từ những câu đơn giản. Rồi ngày nào cũng vậy, chị lại chở con ra chùa Bái Đính cách nhà 12 km để con có thể gặp người nước ngoài, thực hành nói, giới thiệu với họ về những chi tiết cụ thể, như một hướng dẫn viên du lịch. Mỗi khi con phát âm chưa đúng, hay nói sai ngữ pháp, những vị khách dễ mến thường chỉnh luôn nên bé Mai tiến bộ rất nhanh, khả năng phản xạ của bé cũng tốt lên nhiều.

Chỉ với chiếc túi vải, bên trong đựng lương khô, mỳ tôm, chai nước, áo mưa… hai mẹ con cứ lang thang ở Bái Đính hoặc vài thắng cảnh quanh đó để bé Mai có cơ hội nói chuyện với người nước ngoài. Chị Hương kể suốt 2 tháng con nghỉ hè, không ngày nào hai mẹ con không có mặt, có hôm từ 10 giờ sáng tới 9 giờ tối mới về tới nhà. Nhiều vị khách chị còn không ngần ngại mời họ về nhà ăn cơm để con có nhiều thời gian giao tiếp hơn.

“Mỗi khi nói chuyện với khách, bé Mai sẽ nói luôn là giới thiệu miễn phí và có thể đi cùng họ tới các thắng cảnh, không lấy tiền tip dù nhiều người ngỏ ý muốn vậy. Khi biết mục đích của hai mẹ con là bé thực hành tiếng, hầu hết đều nói với tôi đây là phương pháp tốt và chúc thành công. Chính họ là người đã giúp tôi có thêm động lực, rằng mình đang đi đúng hướng”, chị Hương chia sẻ.

2 tháng ròng rã không quản nắng mưa, “xám hết cả mặt”, trình độ giao tiếp của bé Mai đã tăng đáng kể. Bé có thể giới thiệu lưu loát về thắng cảnh quê mình, giao tiếp tốt bằng tiếng Anh, từ vựng sử dụng linh hoạt, ngữ điệu tự nhiên.

Nhà 3 người mỗi bữa chỉ ăn một bò gạo, rau trứng quanh năm, dép lê 4 mùa, quần áo chỉ vài chục nghìn một cái, nhưng chị Hương không tiếc tiền mua thêm sách, tài liệu cho con gái. Chị còn lên mạng tự học cờ vua rồi dạy con chơi. Hai mẹ con cùng nhau học từ bước đi của con tốt, con hậu, ấy vậy mà thành tích đạt được thật đáng kinh ngạc. Lớp 2, Mai đã đoạt giải nhất cờ vua cấp huyện và mới tuần trước, cô bé lại đạt giải nhì huyện khi thi đấu ở độ tuổi lớp 4-5.

Trên trang cá nhân, chị Hương thường xuyên đăng tải những video con gái nói tiếng Anh. Từ đây, chị có thêm những người bạn mới, kể cả những cô giáo dạy ngoại ngữ từ khắp nơi. Ai cũng động viên và khen chị có phương pháp dạy con tốt, cô bé nói tiếng Anh hay.

Hiện tại, cô bé 9 tuổi còn bắt đầu hành trình chinh phục tiếng Tây Ban Nha. Ước muốn của người mẹ nghèo chỉ đơn giản là con gái được khỏe mạnh, học hành tốt, xa hơn có thể là tự tìm học bổng, và đi du học. Còn Hương Mai, cô bé 9 tuổi nhí nhảnh với nụ cười dễ thương chỉ mong muốn được đi biển, ra thủ đô chơi, vào lăng Bác…

Cô Nguyễn Thị Thùy, giáo viên chủ nhiệm lớp bé Mai, cho biết cô bé không chỉ là học sinh giỏi nhất lớp mà còn thuộc top đầu trường. “Mai là một học sinh giỏi toàn diện, em từng đoạt nhiều giải thưởng của huyện, tỉnh về môn Toán, Văn hay Anh. Em cũng nhiệt tình tham gia vào các hoạt động của trường, hát hay, múa giỏi. Các giáo viên trong trường thường đùa nhau rằng ai muốn lớp đạt danh hiệu thi đua tốt thì chọn lớp có bé Mai”, cô giáo Thùy cho biết.

Là một giáo viên, đồng thời cũng là một người mẹ, cô Thùy cho hay rất nể phục sự chăm sóc tận tình và phương pháp dạy con của chị Hương. “Bé Mai thông minh, nhưng để có được thành công hôm nay là công sức rất lớn của mẹ bé”, cô giáo chia sẻ.

Cái tin “mặt trời bé con” Phạm Hương Mai (9 tuổi) “bắn” tiếng Anh làu làu trên sóng truyền hình khiến xóm nhỏ ở xã Sơn Hà (Nho Quan, Ninh Bình) xôn xao bàn tán. Ngạc nhiên ở chỗ, người đồng hành cùng Mai trên hành trình chinh phục ngôn ngữ mới này lại là mẹ của em – người nông dân “chỉ biết đến ruộng đồng còn tiếng Anh chưa từng tiếp xúc”.

co-be-gioi-tieng-anh

Từ sự lạc quan của người mẹ…

Khi con bắt đầu đi học, chị Thu Hương nghĩ đơn giản lắm! Chị xin cho con học thêm tại nhà cô giáo với hi vọng để con nghe quen tai. Nhưng sau vài tháng, con không tiến bộ vì trên lớp chú trọng nhiều đến ngữ pháp. Chị quyết định xin nghỉ để tìm phương pháp học khác.

Thu nhập của cả gia đình Mai dựa hoàn toàn vào cửa hàng tạp hoá nhỏ. Nhưng theo lời bà ngoại em, bán cũng chẳng được mấy. “Bây giờ trong làng nhà nhà mở hàng tạp hoá. Thi thoảng người dân xung quanh cũng sang mua chai mắm, gói đường. Nhưng mắm thì cả tháng mới hết”. Vì thế, với khoản thu chưa đầy 2 triệu đồng, để Mai theo học tại các trung tâm hay khóa học đắt tiền là điều không thể.

Nghĩ vậy, chị Hương dồn hết khoản tích góp từ thời “đi nhận may gia công cho người ta” để mua một chiếc laptop với giá 10 triệu đồng. Chị lần mò tìm kiếm thông tin trên mạng với mong muốn tìm ra phương pháp học hiệu quả.

co-be-gioi-tieng-anh
Mẹ Mai luôn là người đồng hành cùng em trên hành trình chinh phục ngôn ngữ mới

Từ đó, chị dành toàn bộ thời gian để cùng con chinh phục ngôn ngữ mới. Lớp học nhỏ của hai mẹ con chính là chiếc giường, còn bảng là những tấm gỗ chắn ngăn cách giữa giường và bếp. Trong không gian rộng chừng 27m2, đâu đâu cũng chi chít từ mới và ngữ pháp. Chị hồ hởi khoe: “Có gì không biết cứ hỏi “ông máy tính” là ra ngay mà”.

Nhiều người thắc mắc: “Kiếm ăn còn không đủ thì thời gian đâu mà dạy con học?” Câu hỏi ấy chị Hương đã nghe nhiều thành quen. Khi ấy, chị chỉ cười mà nói “Thà ăn ít đi một chút, quần áo có thể mặc quanh năm, nhưng tri thức cần phải bồi đắp hàng ngày”.

Đến hướng đi vững chắc

Nói thì dễ, nhưng với người một chữ tiếng Anh bẻ đôi không biết như chị, để dạy con thì cái gì cũng phải hỏi, phải học. Sáng sáng, khi con lên lớp, chị cũng ở nhà bật máy tính lên luyện phát âm. Buổi trưa, khi con về, hai mẹ con lại cùng nhau tập nói.

Đến khi con học nhanh hơn mẹ, mình đành phải quay các clip để nhờ bạn bè facebook chỉnh sửa hộ”. Cứ thế, ròng rã từ lúc còn ê a vài câu tiếng Anh vỡ lòng, đến giờ Mai đã giao tiếp thông thạo và có vốn từ vựng tốt.

Chị Hương quan niệm, vật chất có thể thiếu nhưng kiến thức không bao giờ là đủ. Ngay khi con bắt đầu tiếp cận với ngôn ngữ mới, chị đã dành 1 triệu đồng để mua sách học tiếng Anh. Số tiền ấy với chị bấy giờ là hơn nửa tháng sinh hoạt cho cả 3 người trong nhà.

Trong quá trình học, chị luôn đặt ra cho con quy tắc: một ngày phải đọc ít nhất 30 phút. “Khi mình là người không biết và con là người bắt đầu, khó khăn nhất vẫn là tìm hướng đi hiệu quả” – chị Hương chia sẻ.

Giống như một đứa trẻ bắt đầu học tiếng Việt cần phải luyện nói và luyện đọc thật nhiều, chị cũng cho con đọc hàng ngày với các chủ đề trong chương trình trên phần mềm học tiếng Anh. “Khi đọc càng nhiều vốn từ vựng của con càng cao. Mình không đòi hỏi con phải biết nghĩa tiếng Việt của từ đó là gì. Nhờ vậy, con có thể tư duy tiếng Anh rất tốt”.

Để con “quen tai”, trước khi ngủ dậy, khi con đi học về hay lúc ăn cơm…, chị Hương thường bật sẵn các bài nghe hoặc bài hát tiếng Anh. Chị bảo: “Mình mong muốn con luôn sống trong ngôn ngữ mà con đang theo học. Cứ thế mình cho con “tắm” trong Tiếng Anh ngay từ khi con mới bắt đầu học những chữ đơn giản như “Hi”, “Hello”...”.

Còn bà ngoại Mai thì kể “Mẹ con nó cứ nghe tiếng Anh ngày này qua tháng nọ. Nghe riết rồi bà cũng quen tai theo. Cuối tuần nào hai mẹ con dắt nhau lên Bái Đính thì nhà lại thấy thiếu thiếu”.

Lớp học của Mai bây giờ không dừng lại ở 8m2 giường kề bếp nữa mà trải rộng khắp Bái Đính, Hàng Bụt… Người đồng hành cùng em vẫn là mẹ với chiếc balo đựng mì tôm, lương khô, áo mưa, chai nước. Hai mẹ con cứ thế lang thang đi hết các thắng cảnh để Mai có cơ hội được nói chuyện với người nước ngoài.

Nhiều người cũng ngỏ ý trả tiền tip nhưng chị Hương đều từ chối. Chị bảo “Nhìn con có thể giao tiếp tự nhiên, sử dụng từ vựng linh hoạt, mình biết mình đang đi đúng hướng”.

co-be-gioi-tieng-anh

Thúy Nga.

Nguồn: https://vietnamnet.vn/ và https://vnexpress.net/

 

Facebook Comments